#30#SPEECHLESS

Trời hơi se lạnh, pha một ly trà hoa cúc, ngồi vào bàn vừa uống trà vừa nghĩ miên man.Bên cạnh có những ánh sáng nhấp nháy phát ra từ cái góc giường mình tự tay trang trí bữa giờ, cảm thấy một chút vui và ấm áp. Tự dưng thấy yêu cái góc nhỏ xíu đáng yêu này thế không biết.

[Bức hình xinh xắn từ Núp]

Một tuần trở lại đây tự dưng đau họng rồi ho rồi sốt, uống thuốc mãi không khỏi. Tự dưng mình nghĩ rằng cơ thể đang báo một tín hiệu nào đó cho bản thân mình mà mình ngu ngơ chưa nhận ra. Thời gian gần đây cứ bị đau đầu thường xuyên. Có những hôm về tới nhà chẳng muốn tắm giặt gì chỉ muốn uống viên thuốc rồi lên giường đi ngủ. Riết rồi mình cũng chẳng thèm uống thuốc làm gì vì thuốc cũng chỉ làm dứt cơn đau tức thời và làm bản thân yên tâm một chút mà vấn đề thì vẫn còn đó chưa giải quyết được.

Mình đọc sách. Những điều tác giả trăn trở qua những con chữ mình lại thấy mình trong đó. Mình lại thao thức, lại nhức nhối, lại đau lại những nỗi đau cũ mình đã cố giấu đi bằng những cơn đau đầu dai dẳng. 

Dạo này cũng chẳng thèm gọi điện về nhà mặc dù cũng không bận gì cho lắm, chỉ là thấy mệt, chỉ là đôi lúc muốn nhắm mắt để mình quên hết, để không phải tỉnh dậy nữa. 

Thỉnh thoảng nghĩ tới cái chết, nghĩ rằng chết là hết không có gì bận tâm hay phải mỏi mệt nữa. Đôi lúc muốn buông xuôi lắm, muốn thử chết một lần xem thế nào nhưng lại sợ. Thấy ngoài kia người ta nói nhau: “Sống mới khó chứ chết thì khó gì!” Thế là lại sống tiếp. Mà đã sống thì phải cho ra sống. Thời buổi này mạng xã hội rồi truyền thông rồi Marketing kinh khủng lắm. Sống và làm ngơ mọi quy chuẩn thước đo của xã hội để cho đỡ mỏi mệt mà coi chừng chưa được. Thôi lại tiếp tục đối mặt cho đến khi nào được thì thôi nhỉ?

Thôi suy nghĩ vẩn vơ thế thôi tới đây là kết thúc được rồi. Thỉnh thoảng để đầu óc được trôi lơ lửng chẳng phải nghĩ ngợi gì. “Xin lỗi đã để cậu mệt mỏi mà lại để mặc như thế nhé. Cậu mệt, cậu đau tớ biết hết nhưng tớ không biết làm thế nào. Thôi cậu mệt thì mệt hết hôm nay, khóc cũng hãy khóc hết đi, đau cũng đủ rồi, vậy thôi nhé! Tớ yêu thương cậu nhiều lắm! Tớ nghĩ đây là cuộc đời, luôn có những giai đoạn đau đớn như thế này, để chúng ta lớn hơn, trưởng thành hơn. Biết đâu được, chỉ một chút nữa thôi, đi thêm cùng nhau một chút nữa thôi là mình tìm thấy điều bọn mình cần tìm trong cuộc đời này thì sao nhỉ? Đôi khi cuộc đời luôn biết cách dìm ta xuống để ta tìm cách đứng lên kiêu hãnh, mạnh mẽ và vững chãi hơn. Thương cậu lắm!”

[Hình ảnh từ nguồn  Núp]

May

Wanna become a writer...

Recommended Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Follow Me!